Tỉ lệ 6-4 đang kết liễu sự phát triển của ngành nail như thế nào?

July 03, 2019

Tỉ lệ 6-4 đang kết liễu sự phát triển của ngành nail như thế nào?

 

Không biết từ bao giờ tỉ lệ 6 – 4 đã tồn tại thành quy tắc ngầm bất di, bất dịch trong ngành nail. Với tỉ lệ này người lao động được hưởng tới 60% income do mình làm ra. Còn chủ tiệm nail, người quản lý, điều hành được hưởng 4 phần để lo cho tất cả các vấn đề như: nail supply, rent, tax, electric, cable bill, license, insurance và hàng trăm thứ tiền khác….

Tuy nhiên, như một chuyện thường tình của cuộc sống. You can be right, or you can be rich? Trước tình trạng tiền supply, tiền rent, mức sinh hoạt đang dần leo thang. Tỉ lệ 6-4 đang dần lộ những yếu điểm của nó, đọng thành 1 nút thắt cổ chai, kìm hãm hay thậm chí kết liễu luôn sự phát triển của ngành nail.

Cơ sở vật chất xuống cấp

Rõ ràng là nothing last forever. Tiệm nail cũng vậy, trung bình cứ 5 năm là phải đại tu 1 lần. Tiệm nào khá lắm thì 7-10 năm nhưng chắc chắn thời gian để càng lâu thì chi phí remodel sẽ càng lớn hơn bởi sẽ có thêm nhiều thứ cũ, lỗi mốt cần phải thay thế.

Tỉ lệ 6-4 đang kết liễu sự phát triển của ngành nail
Những bộ sofa bền nhất cũng không thể trụ đến 10 năm

Chi phí trung bình để remodel lại tiệm nail nhẹ thì 20-30 ngàn, lớn thì có thể lên tới 80 đến 100 ngàn Mỹ kim. Nghĩa là sau 5-10 năm, nếu chủ tiệm nail không có dư từ vài % lãi ít ỏi kia để lo khoản tiền trên thì nguy cơ đóng cửa hay sang nhượng lại tiệm là điều hiển nhiên.

Miếng bánh thị phần bị xé lẻ

Nail rõ ràng là 1 ngành công nghiệp làm đẹp hái ra tiền. Với bằng chứng là chuỗi tiệm Regal Nail cũng có doanh thu hàng năm xấp xỉ tới nửa tỉ đô. Mà nghề này lại chỉ có người Việt Nam là làm được, không yêu cầu bằng cấp. Miếng bánh này không những to, mà lại còn ngon nữa.

Nhưng của không ngon (đây còn là của ngon), đông con cũng hết. Với việc có tới hơn 100 tiệm nail mở ra mỗi ngày. Miếng bánh đang càng ngày bị xé ra thành từng mẩu vụn tí hon.

Điều này khiến việc có 1 chỗ đứng trong lòng khách hàng đã khó. Chứ đừng nói đến việc có thể đầu tư, sinh lời, rồi cạnh tranh với các ông lớn khác. Đôi khi chỉ để nắm thị phần ở uptown nho nhỏ thôi cũng khiến chủ tiệm nail chi bộn tiền marketing. Tóm lại thì việc làm chủ tiệm nail bây giờ cũng chỉ là 1 kế sinh nhai. Chứ không còn là “rất gì và này nọ” như thập kỷ trước.

Không có ngân quỹ khuyến mại, giảm giá, điều phối khách hàng

Tỉ lệ lãi quá sát khiến chủ tiệm nail không thể có các chương trình giảm giá, khuyến mại như summer sale, loyalty discount hay happy hours… Và nếu không có các chương trình ưu đãi như vậy. Làm sao bạn có thể điều phối khách hàng để tối ưu hóa lợi nhuận?

Ví dụ như chương trình happy hour discount thường được dùng để lôi kéo khách hàng vào những giờ thấp điểm của ngày thấp điểm. Thường là 9am-2pm, from Mon to Thur. Nếu không có chương trình này, làm sao bạn có thể điều phối được lượng khách hàng hợp lý. Tránh tình trạng khách đổ dồn vào những ngày cao điểm, khiến tiệm bạn không phục vụ được. Từ đó dẫn đến việc doanh thu sẽ bị rơi rớt, mất khách.

Có nguy cơ vướng vào các vấn đề pháp lý

Hiện nay rất nhiều chủ tiệm nail đang bất chấp các rủi ro về pháp lý khi trả lương cho thợ (cái này ai làm nghề cũng hiểu). Bởi thợ bây giờ quá thiếu, khiến nhiều chủ tiệm bất chấp là check hay cash. Chỉ cần có thợ là được rồi.

Nhưng những hành động kiểu như trên dĩ nhiên sẽ khiến việc thuế khóa của nail salon không thể ngay ngắn. Chỉ vì vài % “lách” cho thợ mà nhiều chủ tiệm nail lúc nào cũng có nguy cơ bị phạt bởi sở thuế.

Không thể nâng cấp trang thiết bị

Vấn đề thứ nhất là nail supply. Giá nail supply đang có tỉ lệ thuận với độ nóng của cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Vậy nên, nếu vẫn giữ giá dịch vụ cũ, nhiều khả năng các chủ tiệm nail sẽ phải tìm mua các loại nail supply ở phân khúc thấp hơn. Bởi lãi đã là quá sát, các chủ tiệm nail khó có thể gồng gánh thêm nữa.

Hai là không có tiền thì không thể trang bị các tiện ích như găng tay tiệt trùng, hay đảm bảo các vấn đề vệ sinh. Thậm chí cả hệ thống Ventilation cũng khó mà có thể được đầu tư/nâng cấp theo đúng quy định. Mà kể cả có Ventilation, nhiều tiệm nail cũng có chỉ để đối phó. Bởi khi dùng sẽ hút luôn không khí lạnh ra ngoài, gây tốn điện.

Chủ còn phải làm nhiều hơn thợ.

Chính bởi tất cả những điều trên đã khiến rất nhiều chủ tiệm phải xắn tay áo vào làm nail. Vừa làm nail, vừa quản lý tiệm khiến người chủ rất dễ bị căng thẳng cục bộ, stress. Rất nhiều người tự hỏi tại sao lắm lúc chủ “go crazy”. La rầy từ nhân viên tới khách hàng. Âu cũng là do họ không hiểu những áp lực mà chủ tiệm đang trải qua.

Tỉ lệ 6-4 đang kết liễu sự phát triển của ngành nail

Kết luận

Tỉ lệ 6-4 hiện vẫn đang làm điểm nhức nhối trong sự phát triển của ngành nail. Thậm chí nhiều chủ tiệm nail, vì cơn túng quẫn khi thiếu thợ đã sẵn sàng trả tỉ lệ tới 7-3. Mà theo kinh nghiệm của tác giả, việc này không khác gì tự giết chết đứa con tinh thần của mình.

Rất nhiều thợ nail không hiểu rằng, sau khi trừ chi phí, chủ tiệm thu ít hơn thợ. Mà áp lực công việc và trách nhiệm lại lớn hơn rất nhiều. Thị trường thì có hạn, trong khi các tiệm nail đua nhau mở ra. Vậy nên để cứu lấy ngành nail, các thợ nail nên hiểu và thông cảm cho chủ.

Các chủ tiệm nail cũng cần phải tự nhìn lại mình. Đừng dùng đồng tiền để lôi kéo con người, đừng chiều hư thợ nữa. Thay vào đó hãy improve yourself, improve tiệm nail của bạn. Hãy sử dụng tốt các nguồn lực trong tay để thu hút khách. Và giữ chân thợ bằng cái tâm, cái tầm của mình. Đừng lấy con dao 2 lưỡi mang tên “tỉ lệ cao” để mê hoặc thợ. Vì không sớm thì muộn, lưỡi của nó cũng kề sát cổ bạn giống như bao tiệm nail đang im lặng đóng cửa hay sống leo lắt qua ngày xứ cờ hoa này.

By https://vnailnews.com


CẢNH BÁO: Các tiệm Nails người Việt không đóng đủ bảo hiểm coi chừng bị Kiện

June 23, 2019

CẢNH BÁO: Các tiệm Nails người Việt không đóng đủ bảo hiểm coi chừng bị Kiện

Phần lớn các tiệm nail do người gốc Việt làm chủ, tuy có mua bảo hiểm nhưng hầu như là không đủ. Chính vì vậy, họ dễ bị thưa kiện một cách bất ngờ.

“Dĩ nhiên, thường thì chủ đất yêu cầu phải có báo hiểm trước khi giao chìa khóa cho người thuê. Nhưng đây là bảo hiểm ‘Business Liability,’ thường để bảo vệ chủ đất là chính,” cô Bele Nguyễn, đại diện hãng bảo hiểm State Farm tại Fountain Valley, cho biết. “Nếu không mua thêm, chủ tiệm rất dễ bị thưa vì đủ chuyện mà không ai lường trước được.”

Sự khó khăn mà nhiều đại diện bảo hiểm thường gặp là các chủ tiệm nail rất chú tâm vào vấn đề giá cả. “Vẫn hiểu là ai cũng muốn tiết kiệm càng nhiều càng tốt, nhưng bảo hiểm là chuyện an toàn, khi việc không hay xảy ra mới vỡ lẽ là chính khoản mình không mua, bây giờ lại cần thiết thì quá muộn,” cô Bele nói tiếp.

Đừng tin khách “cam đoan không kiện”

Cách nay không lâu, một nhân viên làm việc trong một tiệm nail gần San Diego, gắn lông mi giả giúp cho một khách hàng quen theo lời yêu cầu. Không may, người thợ làm hai mí mắt của bà khách dính cứng lại với nhau khiến bà không thể mở mắt ra được. Sau khi cố gắng chùi, rửa keo dán mà không thấy hiệu quả, người thợ phải nhờ đồng nghiệp gọi 911.

Tháng sau, chủ tiệm nhận được thư gởi từ văn phòng luật sư của bà khách cho biết bà đang kiện cả tiệm vì bà bị c ắt trụi lông mi, phải nằm bệnh viện, phải nghỉ việc ba tháng để chờ lông mi dài ra và quan trọng nhất, bà bị khủng hoảng tinh thần, hoảng sợ triền miên, mất ăn mất ngủ, không trở lại sinh hoạt bình thường được.


Cô Bele Nguyễn: “Chủ tiệm rất dễ bị thưa vì đủ chuyện mà không ai lường trước được.” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

 


Bà Tina, chủ tiệm, không lo lắm vì trước đó, bà có yêu cầu bà khách ký giấy là hoàn toàn chịu mọi trách nhiệm.

Hơn nữa, bà Tina cho rằng bà đã có bảo hiểm, nhưng sau đó mới vỡ lẽ là bà chỉ mua loại “General Liability,” chỉ bảo vệ bà khi thợ lỡ  c ắt đ ứt tay, chân của khách mà thôi.


Cô Trinh Phi: “Dù khách có ký giấy sẽ hoàn toàn chịu mọi trách nhiệm nhưng họ vẫn có thể đổi ý để kiện như thường.” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

 


Cô Trinh Phi, chuyên viên bảo hiểm tại Westminster, trình bày: “Dù khách có ký giấy sẽ hoàn toàn chịu mọi trách nhiệm nhưng họ vẫn có thể đổi ý để kiện như thường. Trong trường hợp này, muốn được bảo vệ thì phải mua loại ‘Professional Liability’ và phải liệt kê ra rõ ràng những dịch vụ của tiệm. Khai càng nhiều thì giá càng cao, nhưng không khai thì chủ phải tự mà trả cho người ta.”

Sau cùng, bà Tina phải thỏa thuận là đền cho bà khách một số tiền tổng cộng là $180,000.

Chuyện gì cũng có thể xảy ra

Vì vấn đề tế nhị, một số người được phóng viên nhật báo Người Việt phỏng vấn không muốn cho biết đầy đủ tên tuổi, địa điểm tiệm nail của họ, nhưng những thông tin do họ cung cấp, chia sẻ đều là những kinh nghiệm mà họ từng trải qua, hoặc biết đến.

Cô Natalie Hứa, có tiệm trên 10 năm, kể: “Tiệm tôi có 14 ghế, 13 thợ và tôi. Lâu lâu, em trai tôi đi làm về sớm ghé qua coi tiệm cho tôi đi công chuyện. Em tôi rất đàng hoàng nhưng có tật hay giỡn chơi.”

Theo cô Natalie, anh Anthony, em cô, có kiểu nói đùa vô hại mà “ai cũng phải biết là giỡn chơi thôi,” như anh thường nói với một cô thợ là, “Hoa ơi, khi nào chồng em có làm em buồn thì cho anh lau nước mắt nghen.” Hay với cô khác: “Cindy ơi, anh mong em luôn luôn nhà êm, cửa ấm, nhưng rủi mà có ly dị thì kêu anh lập tức nghen, anh sẵn sàng bỏ vợ theo em liền.”

Anh Anthony nói như vậy trước mặt cả mọi người những khi vắng khách làm mọi người cùng cười.

“Nói chung, ai cũng mến Anthony vì lúc nào nó cũng khôi hài. Vậy mà khi có chuyện tranh chấp xảy ra giữa hai người thợ, một người nghỉ việc rồi ra phòng luật sư khai là bị Anthony ‘sexually harrassed,’” cô Natalie than. “Một điều rất lạ lùng là Anthony chưa bao giờ nói gì trực tiếp tới ‘nhỏ đó’ vì ‘nhỏ’ chưa bao giờ cười với ai. Tất cả 12 thợ đều làm chứng như vậy.”

Anh Anthony chưa hề nói gì sàm sỡ hay xúc phạm đến bất cứ ai và chưa bao giờ gặp riêng ai trong tiệm cả. Điều này rất dễ chứng minh vì tiệm có video an ninh. “Vậy mà ‘nhỏ đó’ nỡ lòng đòi bồi thường thiệt hại tới $350,000, nếu không thì ra tòa,” cô Natalie kể.

Câu chuyện được giải quyết nhanh chóng vì cô Natalie có mua bảo hiểm loại “Employment Practices Liability.”

Cô cười: “State Farm gởi xuống một đoàn luật sư luôn, mặt ông nào, ông nấy nghiêm nghiêm, ngó thấy ‘lạnh lùng.’ Nhờ vậy mà ông luật sư bên kia ‘xếp re’ luôn. Còn ‘nhỏ đó’ thì tiu nghỉu như mèo mắc mưa, thấy mà tội.”

Về phần bảo hiểm lao động cho nhân viên, có lần ông Jim, chủ tiệm, suýt bị lao đao.

“Lần đó tui ‘xiểng niểng,’ tưởng sạt nghiệp với nhân viên EDD (Sở Lao Động),” ông lắc đầu hồi tưởng.

Như những tiệm nail khác, tiệm ông Jim bị nhân viên Sở Lao Động để ý.

“Nói thiệt, nghe người ta xúi, tui khai chín người thợ là ‘1099’ để giảm tiền thuế và khỏi mua bảo hiểm cho họ. Khi nhân viên Sở Lao Động ập vào tiệm tui năm 2012, họ phạt tui tới $720,000,” ông kể.

“Trời ơi họ kể ra không biết bao nhiêu là tội, nghe mà chóng mặt. Gì nè, ‘back track’ bảy năm tiền ‘workers’ comp,’ tiền ‘benefit’ rồi tiền phạt nữa,” ông rùng mình kể tiếp.

Dĩ nhiên, ông Jim vẫn một mực khẳng định là tất cả chín người làm trong tiệm ông cùng là “independent contractors” (người làm theo hợp đồng) và ai cũng nhận là đúng, nhưng nhân viên Sở Lao Động cho biết họ có hình ảnh và ghi âm những lúc vợ ông ra lệnh cho nhân viên nào ăn trưa, nhân viên khác đi mua thêm sơn móng tay… trong suốt bảy năm qua.

Cộng thêm, họ cho biết chỉ quan sát cách vợ ông chia khách cho nhân viên cũng đủ chứng minh rằng đây là cung cách chủ nhân đối xử với nhân viên chứ không phải với người làm theo hợp đồng.

Vẫn khăng khăng khai là ông không có nhân viên, Sở Lao Động cho biết nếu không muốn hợp tác, họ sẽ báo sự việc cho IRS (sở thuế) và thiệt hại sẽ lên tới mức không lường được.

Sau cùng, ông Jim đành xin trả góp và được đồng ý là trong ba năm đầu không phải trả tiền lời. “Bởi vậy tôi đâu dám để lâu. Vay mượn đủ mọi nơi mà thanh toán luôn cho rồi,” ông thở dài sau làn khói thuốc điện tử.

Đừng “tính già hóa non”

Anh Sonny Hodac, đại diện hãng bảo hiểm State Farm tại Westminster, nói: “Người mình có câu ‘tính già hóa non’ là vậy đó. Muốn tiết kiệm chút tiền bảo hiểm mà không nghĩ tới hậu quả khi chuyện rủi ro xảy ra.”

“Thời này, bảo hiểm ‘Workers Comp’ là một chuyện không nên coi thường. Nhân viên Sở Lao Động rất chuyên nghiệp, chỉ cần liếc sơ qua là họ biết người nào là nhân viên, người nào là hợp đồng. Đổ bể ra lôi thôi và tốn kém vô cùng,” anh nhấn mạnh.

“Một vấn đề khác mà ít chủ nhân gốc Việt để ý là không mua bảo hiểm cho nhân viên khi họ đi công việc cho mình. Thí dụ, chủ tiệm nail sai nhân viên đi mua thêm ‘supply,’ nếu người này bị đụng xe dọc đường thì ai đền?” anh thêm.

Ngược lại, có một số người mua bảo hiểm quá lố, không cần thiết. Điều này, chỉ những chuyên viên có lương tâm mới hướng dẫn đúng đắn.

Các chuyên viên bảo hiểm đều cho rằng bảo hiểm là vô cùng quan trọng và rất phức tạp, nên khi là chủ nhân, cần phải dành đầy đủ thời gian làm việc thật cẩn thận với họ.

create

PV / CONGDONGHOAKY


Qua Mỹ đi làm nail gặp chồng dữ, cô gái gốc Việt bị bắn thiệt mạng

June 11, 2019

Qua Mỹ đi làm nail gặp chồng dữ, cô gái gốc Việt bị bắn thiệt mạng


Jade Nguyễn, 27 tuổi. (Flor Garcia)
 

FORT LAUDERDALE, Florida - Một phụ nữ gốc Việt được nhiều người thương mến đã bị bắn thiệt mạng. Thủ phạm chính là chồng của cô. Hai vợ chồng chỉ mới ly dị được mấy ngày trước khi xảy ra án mạng.

Theo thông báo của Sở Cảnh Sát Broward County Sheriffs Office, họ đã bắt ông Brandon Tuấn Ngô, 51 tuổi, vào đêm thứ Sáu vừa qua, ngày 7 tháng 6, 2019. Ông Tuấn đã bị giam tại Broward Main Jail từ ngày đó đến nay.
Nạn nhân là cô Jade Nguyễn, 27 tuổi, có tên Việt là Nguyễn Thị Bích Ngọc. Cả hai vợ chồng đều làm việc trong ngành nail.

Những người bạn của hai vợ chồng nói với nhật báo South Florida Sun Sentinel rằng cô Bích Ngọc đã đến Mỹ khoảng sáu năm trước, không biết nói tiếng Anh. Cô làm việc tại tiệm Nails Right Now trong thương xá Westfield Broward Mall và chọn một tên tiếng Anh có ý nghĩa gần với tên Việt của cô. Đó là tên Jade Nguyễn. 
Cô từng nói với các bạn rằng Jade, hay Ngọc, là một khoáng chất trang sức có màu sắc êm dịu, tỏa năng lượng trong sáng và dịu dàng. Các bạn nói rằng cô Jade quả thật là người dịu hiền đúng như tên của cô.

Trong khi đó, chồng của cô, ông Brandon Tuần Ngô thì ngược lại. Những người quen nói rằng ông Tuấn ấy rất hung dữ, thường uy hiếp cô Ngọc. Hai người đã có một cuộc cãi nhau vào đêm thứ Sáu trong căn chung cư mà họ từng sống chung ở số 8700 đường Northwest Fourth Court, thuộc thị xã Plantatio. 

Những người bạn nói rằng cô Ngọc đã làm đơn ly dị ông Tuấn, và thủ tục ly dị đã được hoàn tất vào ngày thứ Ba tuần qua.
 


Brandon Tuấn Ngô, 51 tuổi. (Broward Sheriff's Office)

 

Cũng theo những người bạn, sau khi bắn chết cô Ngọc, ông Tuấn đã chụp hình cảnh tượng trong phòng và gởi hình đến một người đàn ông quen với hai vợ chồng. Người đàn ông này đã hốt hoảng và chuyển những tấm ảnh đến những người bạn khác, đưa đến sự việc có người báo cảnh sát. Họ đến bắt ông tại nơi xảy ra án mạng. Hình biên bản của cảnh sát cho thấy ông Tuấn đã bị băng bó trên đầu khi ông bị bắt.

Vào ngày Chủ Nhật, 9 tháng 6, Brandon Tuấn Ngô bị đưa ra trước một tòa án. Quan tòa không cho ông Tuấn được đóng tiền thế chân tại ngoại, ra lệnh giam ông tại Broward Main Jail ở thành phố Fort Lauderdale. Ông bị truy tố tội sát nhân.

“Jade was a light. She was the sweetest person I have ever met. Full of happiness, even when she was down,” said 
Cô Cristina Adamez, người từng làm việc tại Nails Right Now với cô em Angie, nói với nhật báo South Florida Sun về Jade Nguyễn, “Cô ấy là một người rất hiền lành, là loại người mà chúng ta cần trên thế giới này.” Tiệm Nails Right Now đã đóng cửa.
Một người bạn khác của Jade Nguyễn là bà Flor Garcia. Bà này đã mở một trang trên mạng gây quỹ GoFundMe, nhằm giúp quyên tiền mua vé máy bay cho cha mẹ của Jade Nguyễn có thể qua Mỹ để mang xác con về Việt Nam.

Bà Garcia cho biết bà cũng từng sống ở Plantation trước khi dọn về West Palm Beach. Bà là một trong những thân chủ đầu tiên của cô Jade Nguyễn tại tiệm Nails Right Now. Mối quan hệ thân quen của họ đã tiếp tục sau khi cô Jade Nguyễn thực hiện ước mơ của cô. Đó là mở một tiệm nail cho chính mình. Tiệm của cô tên là Contour Day Spa và nằm ở bên kia đường của khu thương xá Westfield Broward Mall.
Bà Garcia cho biết, “Từ khi có chỗ làm mới, cô ấy rất hạnh phúc, rất vui vì cuối cùng cũng làm được điều cô muốn, sống được một cuộc sống khá hơn.”

Những người bạn cũng cho biết vụ nổ súng là hậu quả của những năm cô Jade Nguyễn bị ông Brandon Ngô kềm kẹp. Họ nói rằng ông đã mang cô từ Việt Nam qua nam Florida khoảng sáu năm trước.
Cô Adamez nói, “Mối quan hệ của họ xem có vẻ hoàn hảo nhìn từ bên ngoài, nhưng rất ít người biết nỗi khổ kinh hoàng mà Jade phải trải qua từ ngày lấy ông ấy làm chồng. Jade đã tìm cách bỏ đi nhiều lần nhưng không được.”


Adamez và cô em Angie từng lớn lên trong một ngôi nhà nằm gần nhà của Jade Nguyễn và chồng. Cô Angie Adamez nói rằng Jade Nguyễn chỉ mới 18 tuổi khi lấy ông Tuấn làm chồng .
Cả hai chị em nói rằng Jade thường đến tiệm làm việc với những vết bầm trên cơ thể.
Angie Adamez nói về cặp vợ chồng Việt Nam, “Ông ấy là người rất kiểm soát và độc đoán. Ông không cho vợ học lái xe hay học tiếng Anh. Thế rồi cô ấy phải học tiếng Anh qua sự làm việc ở tiệm nail. Rồi cô cũng biết lái xe. Ông ấy không cho Jade được trang điểm. Ông giữ hết tiền tip được khách cho ở tiệm. Ông thường xem xét điện thoại của vợ. Lúc nào cũng muốn vợ phải tùy thuộc vào mình.”
Khi nghe Jade Nguyễn kể rằng ông Tuấn gần như có thần thông, luôn tìm ra vợ đang ở bất cứ nơi đâu, cô Garcia liền nhờ người quen xem xét xe của Jade, và người này tìm ra một máy GPS đã được gắn bí mật trong xe của Jade Nguyễn.

Bà Garcia là một trong những người bạn nhận được những tấm ảnh do chính thủ phạm chụp tại nơi xảy ra án mạng. Bà cho biết một tấm ảnh cho thấy Jade Nguyễn đang nằm trên sàn nhà và trong tư thế chống cự. Những hình khác cho thấy ông Tuấn bị những vết cắt trên mặt và cổ.
Bà Garcia nói, “Chúng tôi nghĩ rằng cô ấy đã phấn đấu, chống lại ông ấy.”
Sở Cảnh Sát Plantation nói rằng họ không có tin tức gì về những tấm ảnh được chuyền qua máy điện thoại.
Khi cuộc xung đột cuối cùng bắt đầu, Jade Nguyễn có gọi một người bạn thân là bà Mai Nguyễn. Bà sống trong vùng Davie và từng làm việc chung với ông Tuấn tại Nails Right Now khi cô Jade mới đến Mỹ.
Khi nghe cuộc cãi nhau trở nên quá căng thẳng, bà Mai Nguyễn đã cúp điện thoại và nhờ con gái 13 tuổi rành tiếng Anh hơn gọi cảnh sát. Em Lam đã làm theo lời mẹ. Sau đó Lam cùng mẹ là bà Mai chạy đến chung cư của Jade Nguyễn. Họ đứng trong hành lang và nghe tiếng Jade Nguyễn đang rên khóc khi có cảnh sát gõ cửa phòng. Thế rồi họ nghe một phát súng.

Vài phút sau thì điện thoại của bà Mai đã rung lên và nhận được những tấm ảnh do ông Tuấn gởi đi.
Em Lam nói với nhật báo South Florida Sun Sentinel về cô Jade Nguyễn, hay Nguyễn Thị Bích Ngọc, “Cô ấy là người rất dễ thương và vui tính. Cô như là một người mẹ thứ hai đối với tôi.”


Categories